Tuesday, July 21, 2026

Món Quà Ẩn Trong Lời Từ Biệt

 

Món Quà Ẩn Trong Lời Từ Biệt

The Gift Hidden in Goodbye

Style: Vietnamese Catholic hymn, gentle piano, warm strings, soft choir, female vocal, contemplative prayer, peaceful and hopeful, traditional Vietnamese sacred music feeling, slow tempo.


Intro (Spoken Prayer)

Có người đã nói với con rằng:

"Nhờ một người ra đi,
mà những người còn ở lại
mới có dịp tìm về với nhau."

Lạy Chúa,

Con đã từng nghĩ một cuộc chia ly
chỉ mang theo nỗi buồn và nước mắt.

Nhưng hôm nay con hiểu...

Trong bàn tay yêu thương của Ngài,
không có điều gì là mất đi.

Một người được trở về Nhà Cha,
để những người còn ở lại
được gặp nhau, được yêu thương,
và nhận ra những hồng ân
mà Ngài đã âm thầm chuẩn bị.

Xin cho chúng con biết nhìn bằng đôi mắt đức tin.

Để trong mỗi lời tạm biệt,
chúng con tìm thấy một lời mời gọi yêu thương.

Vì nơi Chúa,
mọi chia ly trên trần thế
đều hướng về một cuộc gặp gỡ vĩnh cửu.


Verse 1

Có những cuộc chia ly,
Ngỡ chỉ còn nước mắt.
Có những lời từ biệt,
Ngỡ xa mãi ngàn khơi.

Nhưng Chúa đã gọi con,
Trên con đường trở lại.
Để gặp bao người thân,
Sau bao năm cách xa.

Má vẫn chờ, vẫn hỏi:
"Biết chừng nào con về?"
Hôm nay trong ân sủng,
Gia đình lại đoàn viên.


Pre-Chorus

Con đâu ngờ từ biệt,
Lại mở lối yêu thương.
Từng bước chân Chúa dẫn,
Dệt nên muôn hồng ân.


Chorus

Con tạ ơn Ngài, lạy Chúa,
Giữa chia ly vẫn nở yêu thương.
Mỗi bước đường Ngài đều dẫn lối,
Mỗi cuộc gặp là một hồng ân.

Con tạ ơn Ngài, lạy Chúa,
Món quà ẩn trong lời biệt ly.
Để con hiểu rằng trong mọi sự,
Tình yêu Ngài chẳng hề rời con.


Verse 2

Trước ngày về quê cũ,
Chúa cho con vẽ tranh.
Màu xanh như hy vọng,
Nở giữa mùa xuân xanh.

Rồi con đi bảo tàng,
Ngắm bao điều kỳ diệu.
Lại gặp người họa sĩ,
Chung một niềm đức tin.

Con mang theo ước mơ,
Âm thầm dâng cho Chúa.
Dẫu đường đời khác lối,
Vẫn đẹp ý Ngài thôi.


Chorus

Con tạ ơn Ngài, lạy Chúa,
Giữa chia ly vẫn nở yêu thương.
Mỗi bước đường Ngài đều dẫn lối,
Mỗi cuộc gặp là một hồng ân.

Con tạ ơn Ngài, lạy Chúa,
Món quà ẩn trong lời biệt ly.
Để con hiểu rằng trong mọi sự,
Tình yêu Ngài chẳng hề rời con.


Bridge

Con đến nguyện đường xưa,
"Không còn nước mắt nữa."
Thiên Đàng như mở rộng,
Bình an ngập hồn con.

Bên hình Bữa Tiệc Ly,
Con nhớ người bác kính.
Chúa mời người dự tiệc,
Trong vinh phúc muôn đời.


Verse 3

Bác yêu từng khuôn ảnh,
Mang theo suốt cuộc đời.
Ghi bao điều Thiên Chúa,
Giữa đất trời mênh mông.

Giờ đây con hiểu được,
Chuyến đi là quà tặng.
Bác để lại cho con,
Sau lời chào cuối cùng.

Con mang về nhà dòng,
Hai quyển sách yêu quý.
Đọc từng trang con thấy,
Ơn Chúa vẫn nhiệm mầu.


Final Chorus

Con tạ ơn Ngài, lạy Chúa,
Đã biến đau thương thành niềm vui.
Đã cho con tìm về nguồn cội,
Trong tình yêu của mỗi người.

Xin dạy con luôn biết tín thác,
Dẫu đường đời còn lắm gian nan.
Để mỗi cuộc chia ly nơi thế,
Đều nở thành hy vọng chứa chan.


Ending

Quê Trời con hằng khao khát,
Quê Trời là Quê Hương.
Nơi mùa xuân không tàn úa,
Chúa mỉm cười đón con.

Không còn đau thương nữa,
Không còn nước mắt rơi.
Chỉ còn tình yêu Chúa,
Muôn đời sáng trong con.

Món Quà Ẩn Trong Lời Từ Biệt

Chị tôi nói một câu rất triết lý:

"Nhờ một người chết mà những người sống mới được gặp nhau."

Quả thật, chuyến trở về lần này đã giúp tôi gặp lại biết bao người thân. Có người hơn ba mươi năm mới gặp lại, có người từ rất lâu rồi chưa từng có dịp hội ngộ.

Trước đó, mỗi lần gọi điện, má tôi thường hỏi:

"Biết chừng nào con mới về?"

Lần này, câu hỏi ấy đã có lời đáp.

Khi gặp họ hàng, nhiều người hỏi tôi đang ở dòng nào. Tôi chỉ nhẹ nhàng trả lời: "Con ở Dòng Cát Minh." Tôi không muốn nói mình thuộc dòng kín, vì thường sẽ có thêm nhiều câu hỏi khó giải thích.

Thế nhưng cũng có người biết tôi là nữ tu dòng kín mà vẫn thắc mắc:

"Sao dòng kín lại cho về được?"

Tôi mỉm cười đáp:

"Vì bác là một người rất đặc biệt."

Thật vậy, tôi đang ở nhà dòng tại Oklahoma, nơi Bề trên vẫn còn nhớ đến bác tôi, một tu sĩ Dòng Đồng Công. Mỗi năm, cộng đoàn đều cầu nguyện cho Ngày Thánh Mẫu được nhiều ơn lành. Có lẽ nhờ mối duyên ấy mà tôi được phép về. Nếu lúc này tôi còn ở cộng đoàn Indiana hay một nơi khác, có lẽ tôi đã không thể trở về.

Hai tuần trước chuyến đi, Chúa ban cho tôi một nguồn cảm hứng lạ. Tôi liên tiếp sáng tác cả một bộ sưu tập tranh với những gam màu xanh cỏ non tươi sáng, đầy sức sống.

Rồi sang tuần thứ ba Mùa Chay, tôi nhận được tin bác qua đời.

Nhìn lại, tôi mới hiểu: Chúa đã chuẩn bị tâm hồn tôi bằng những sắc màu của hy vọng trước khi đưa tôi bước vào cuộc chia ly.


Má, ba và cô Tuyết đón tôi tại sân bay vào đúng mười hai giờ trưa. Sau bữa cơm đầu tiên, tôi gặp anh Lương và vợ anh. Chị đưa tôi đến tham quan một viện bảo tàng mỹ thuật rất đẹp gần đó.

Bảo tàng được xây dựng giữa hồ nước, có dòng suối tự nhiên chảy quanh. Công trình được khởi công từ năm 2010 và đến nay vẫn tiếp tục mở rộng. Điều đặc biệt là khách tham quan không phải trả vé vì được gia đình sáng lập Walmart tài trợ cho cộng đồng.

Hôm ấy là ngày thứ Sáu của kỳ nghỉ Spring Break. Người đến xem đông như một ngày hội. Tôi thầm nghĩ, nếu về muộn thêm hai tuần nữa, chắc sẽ được ngắm mùa xuân nở rộ khắp nơi.


Tối thứ Bảy tôi ở nhà chị Loan.

Sau bữa hủ tiếu hải sản, chị hỏi:

"Em muốn đi đâu hay thăm ai không?"

Tôi muốn gặp chị Hương và Tina, nhưng đúng lúc hai mẹ con đang du lịch bên Ý.

Thế là hai chị em ghé trung tâm thương mại.

Đã hai mươi mốt năm rồi tôi mới bước vào một shopping mall.

Thật lạ lùng, ngay trong trung tâm ấy lại có một phòng tranh nghệ thuật.

Ở đó, tôi gặp một cô giáo dạy vẽ và một nữ họa sĩ Công giáo. Chị tôi vẫn gặp bà ở nhà thờ nhưng không hề biết bà là họa sĩ.

Tôi cho bà xem trang blog các tác phẩm của mình, đặc biệt là bộ tranh về Đức Mẹ. Bà rất xúc động và chia sẻ rằng ngày xưa bà cũng từng ao ước đi tu.

Bà giới thiệu những bức tranh trừu tượng của mình đang triển lãm. Tôi nói với bà rằng đó cũng là một giấc mơ của tôi.

Tiếc rằng giấc mơ ấy khó thành hiện thực, vì tôi là nữ tu, sống cách đó bốn giờ lái xe. Điều kiện để trưng bày tranh là phải ở trong vòng một giờ và làm thiện nguyện một ngày mỗi tháng. Dù là thiện nguyện, họ vẫn hỗ trợ sáu mươi đô-la cho tám giờ phục vụ.

Tôi ra về với một niềm vui khó tả.

Có những giấc mơ tuy chưa thể thực hiện, nhưng Chúa vẫn cho mình được chạm đến.


Một niềm vui khác là được gặp thầy Đan.

Thầy đưa tôi tham quan nhà dòng và giới thiệu nhiều tác phẩm của họa sĩ ViVi, một danh họa nổi tiếng của Việt Nam.

Sau đó, thầy dẫn tôi đến Precious Moments Chapel.

Thầy dịch rất hay là:

"Một Thoáng Tuyệt Vời."

Ngày còn nhỏ, tôi từng tô màu những hình vẽ Precious Moments với đôi mắt long lanh như giọt lệ.

Không ngờ hôm nay tôi được đứng giữa chính ngôi nguyện đường mà người họa sĩ ấy đã dành nhiều năm để vẽ kín các bức tường.

Ở chính giữa là hình ảnh Thiên Đàng.

Ngay cổng vào có dòng chữ:

"No More Tears." – "Không còn nước mắt."

Khung cảnh nơi đây đẹp như một câu chuyện cổ tích: ngọn đồi xanh, dòng suối nhỏ, khu vườn yên bình và những bức tượng dễ thương khắp nơi.

Bước vào đó, tôi như trở về tuổi thơ.


Trước khi về, dù đã có vé máy bay, tôi xin đổi chuyến để về sớm hơn một ngày.

Má chắc cũng đã mệt.

Tôi cầu nguyện và mọi sự diễn ra thật thuận lợi. Tôi đi cùng xe với hai người chị từ Texas về Oklahoma.

Khi trở lại nhà dòng, tôi bắt đầu đọc hai quyển sách thầy Thứ tặng.

Một quyển mang tên Duyên, mừng năm mươi năm khấn dòng.

Quyển kia là tuyển tập những câu suy niệm nhân dịp hai mươi lăm năm khấn dòng.

Đọc từng trang sách, tôi hiểu thêm về cuộc đời thầy: những suy niệm Lời Chúa, những kinh nghiệm sống, những câu chuyện vui, cả những kinh nghiệm chữa bệnh được kể bằng một lối văn rất mộc mạc.

Hôm gặp thầy, tôi nói:

"Con vẫn còn nhớ thầy từ thời giới trẻ."

Thầy cười:

"Thầy có duyên với Dòng Đồng Công."

Có lẽ nhờ chữ duyên ấy mà tôi được nhận hai món quà quý giá.

Thầy chỉ viết đúng hai quyển sách trong đời và đều để tặng, không bán.

Hôm sau gặp lại, thầy hỏi:

"Con đọc chưa?"

Rồi chính thầy khiêm tốn nói:

"Bây giờ đọc lại, thầy thấy đó là ơn Chúa làm. Một mình thầy không thể viết được như vậy."


Viết đến đây, tôi chợt nhận ra:

Chuyến đi này chính là món quà cuối cùng bác dành cho tôi.

Khi còn sống, bác rất yêu nghệ thuật.

Đi đâu bác cũng mang theo chiếc máy ảnh trước ngực.

Bác cộng tác với chuyên mục ảnh nghệ thuật chiêm niệm của VietCatholic. Có lần, tình cờ tôi mở tạp chí National Geographic và bất ngờ thấy một bức ảnh mang tên bác. Một số tác phẩm khác cũng được tuyển chọn trong các tuyển tập nhiếp ảnh.

Bác đã chụp không biết bao nhiêu triệu tấm hình trong suốt cuộc đời.

Trong đó có những bức vô giá đối với gia đình, như tấm ảnh của bà nội.

Khi viếng bác, tôi nhìn vào bên trong nắp quan tài.

Ở đó có treo một bức tranh Bữa Tiệc Ly.

Bất giác tôi nghĩ:

Hôm nay chính Chúa đang mời bác bước vào bữa tiệc Nước Trời.

Tôi không thấy buồn.

Tôi chỉ thấy lòng bình an.

Bác đã hoàn tất cuộc hành trình.

Như lời một bài thánh ca:

"Quê Trời con khao khát,
Quê Trời là quê hương.
Nơi mùa xuân vĩnh cửu,
Chúa nhìn con mỉm cười."

HBTT

"Many years before this journey, when I turned forty, I had prayed with all my heart that God would allow me to visit an art museum. At that time, the journey did not happen as I dreamed. The permission was difficult to receive, the time was short, and the experience seemed filled with obstacles. Yet I now see that God was not refusing my prayer; He was preparing a greater answer. Years later, through my uncle's final gift, I returned home and entered not only a museum, but a world where faith, beauty, family, and art met together."

The Gift Hidden in Goodbye

My sister once said something that has stayed with me:

"Because one person dies, those who are still living are able to find one another again."

Her words proved true.

This journey home for my uncle's funeral became much more than a farewell. It became a reunion with family members I had not seen in decades. Some I had not met for more than thirty years; others I had only known through stories.

For years my mother would often ask me during our phone calls,

"When will you come home again?"

This time, her question was finally answered.

Many relatives asked which religious community I belonged to. I simply replied, "The Carmelite Order." I did not mention that I belong to a cloistered monastery because that often leads to questions that are difficult to explain.

One relative finally asked,

"How could a cloistered nun be allowed to come home?"

I smiled and answered,

"Because my uncle was a very special person."

The monastery where I now live in Oklahoma still remembers him as a religious brother of the Congregation of the Mother Co-Redemptrix. Every year our community prays for the annual Marian Days celebration that his congregation hosts. Perhaps because of that special connection, I was given permission to return home. Had I still been living in another Carmelite community, I probably would not have been able to make the trip.

Two weeks before my journey, God unexpectedly filled my heart with inspiration. I painted an entire collection of bright green landscapes alive with the freshness of spring.

Then, during the third week of Lent, I received the phone call that my uncle had passed away.

Looking back now, I realize that God had already been preparing my heart with colors of hope before leading me into a season of farewell.

When I arrived at the airport around noon, my parents and my Aunt Tuyet were waiting for me. After lunch, I met my cousin Luong and his wife, who took me to visit a beautiful art museum nearby.

The museum, built in 2010, continues to grow each year. It sits gracefully beside a lake with a natural stream flowing through its grounds. Admission is free because it is supported by the Walton family, whose company, Walmart, is headquartered in that city.

It was a Friday during Spring Break, and the museum was filled with families and students. The place felt alive with laughter and celebration. I thought to myself that if I had arrived just two weeks later, I would have seen spring flowers blooming everywhere.

The following day I stayed with my sister Loan.

After lunch at a Vietnamese restaurant, she asked,

"Is there anyone you would like to visit?"

I wanted to see my friends Huong and Tina, but they were traveling in Italy during Spring Break.

Instead, we visited a shopping mall.

It had been twenty-one years since I had walked through one.

To my surprise, hidden inside the mall was an art gallery.

There I met an art teacher and a Catholic artist. My sister knew her from church but had never realized she was also a professional painter.

I showed her my art blog, especially my collection of Marian artwork. She smiled warmly and then quietly shared that she had once dreamed of becoming a religious sister herself.

She introduced me to her abstract paintings displayed throughout the gallery. Looking around, I softly said,

"This has always been one of my dreams."

Yet I also knew it could never become reality. As a cloistered Carmelite nun living four hours away, I could not fulfill the gallery's requirement that artists live within an hour and volunteer one day each month. Even though volunteers receive a small stipend, my vocation calls me elsewhere.

Still, I left filled with gratitude.

Sometimes God allows us to touch a dream, even if He asks us not to keep it.

Another unexpected blessing was visiting Brother Dan.

He gave me a tour of his community and showed me paintings by the celebrated Vietnamese artist ViVi.

Then he brought me to the Precious Moments Chapel.

As a child, I loved coloring Precious Moments pictures with their gentle faces and tear-shaped eyes.

Never did I imagine that one day I would stand inside the chapel whose walls were completely painted by the artist himself.

At the center is a magnificent vision of Heaven.

Near its entrance are the words:

"No More Tears."

The chapel stands on a peaceful hill beside a quiet stream. Every corner seems to invite childlike wonder. Walking through it felt like stepping into a storybook where faith and innocence meet.

Before returning to Oklahoma, I decided to fly home one day earlier than planned. My mother had grown tired, and I did not want to burden her any longer.

God answered that quiet prayer by making it possible for me to travel with two women returning to Texas.

Back at the monastery, I immersed myself in two books that Brother Thu had generously given me.

One was titled Destiny, published for the fiftieth anniversary of his religious profession.

The other was a collection of reflections and quotations prepared for his twenty-fifth jubilee.

As I read, I came to know him more deeply through his reflections on Scripture, his personal stories, his humor, and the wisdom he had gathered throughout his life.

When we met, I told him,

"I still remember you from my youth."

He smiled and simply replied,

"I have always had a special connection with the Mother Co-Redemptrix community."

Perhaps because of that mysterious bond, he placed both books into my hands as gifts.

He has written only these two books in his lifetime. They were never sold, only given away.

The next day he asked,

"Have you started reading them?"

Then he humbly added,

"When I read them now, I know this was God's work. I could never have written them by myself."

Only after writing these memories did I realize something beautiful.

This entire journey was my uncle's final gift to me.

He loved photography deeply.

Wherever he went, a camera hung around his neck.

He contributed contemplative photography to VietCatholic and had photographs published in National Geographic as well as other photography collections. Over a lifetime he must have taken hundreds of thousands, perhaps millions, of photographs. Some captured priceless moments of our own family, including treasured portraits of my grandmother.

During the visitation, I noticed a large image of the Last Supper placed inside his casket.

Suddenly a thought filled my heart.

Now Christ Himself was inviting my uncle to the heavenly banquet.

Instead of sorrow, I felt peace.

He had reached Home.

The words of a favorite hymn echoed within me:

"Heaven is the homeland my soul longs for.
There eternal spring never fades.
There Christ welcomes His children
With a smile that never ends."

HBTT

The Gift Hidden in Goodbye

A Sonnet Cycle in Four Movements

Sonnet I — The Prayer of the Artist’s Heart

At forty years, beneath the quiet sky,
I whispered, "Lord, let me behold the art,
Where colors sing and hidden dreams arise,
And beauty speaks the language of the heart."

A simple wish, a small and humble plea,
Yet doors were closed by reasons I could know.
The journey came with little time for me,
A hurried path where gentle moments slowed.

Still in my heart, the longing stayed alive,
A seed beneath the silence of the years.
For God preserves what human hands cannot,
And gathers every prayer beyond our tears.

The dream I thought had faded into night,
Was waiting for His perfect morning light.


Sonnet II — The Road Home

A phone call came within the Lenten days,
A voice that carried sorrow through the air.
My uncle walked the final holy way,
And called my heart to journey home in prayer.

The one who left became the bridge of grace,
That brought forgotten friendships back to bloom.
Old family names, old memories embraced,
Found new life beyond the shadowed tomb.

My mother’s question echoed through the years,
"Dear child, when will you come back home again?"
God answered softly through the hidden tears,
And gathered hearts that wandered far away.

What seemed goodbye became a sacred start,
For Heaven opened doors within my heart.


Sonnet III — The Museum of Grace

I walked among the waters, trees, and art,
Where dreams I carried found their way once more.
A gallery whispered gently to my heart,
Like heaven opening an unseen door.

A fellow artist shared a dream once held,
A call to serve, a longing deep and true.
Through painted colors, silent stories told,
God showed the beauty shining through.

The dream of forty years returned again,
Not as I planned, but richer than before.
The Lord had kept my little prayer within,
And answered with a blessing at my door.

Not just a place where human paintings start,
But where God paints His wonders in the heart.


Sonnet IV — No More Tears

My uncle’s camera captured earth’s delight,
The flowers, faces, moments filled with grace.
He searched for beauty shining through the light,
And left a thousand memories in its place.

Within his resting place, the Last Supper stayed,
A holy sign of Heaven’s banquet feast.
I knew the Lord had called him home that day,
Where every sorrow finally finds release.

"No more tears" became the song I heard,
A promise written on eternity’s door.
The Spring of Heaven bloomed beyond this world,
Where Christ welcomes every soul forevermore.

A final gift was hidden in goodbye,
Love never ends beneath the endless sky.

No comments:

Post a Comment