Phần 1: Khúc Chiều Lặng Lẽ
Vào một buổi chiều lặng lẽ,
Mong làn gió mát thỏ thẻ bên đời.
Gió ơi qua khoảng sân chơi,
Mang theo cái lạnh lùa nơi nắng chiều.
Vào một buổi chiều tịch liêu,
Chờ làn gió mát mang điều thinh không.
Gió đi về phía mênh mông,
Chìm vào lặng lẽ cõi lòng... Tịnh yên.
Đời người tựa khói bên hiên,
Trăm năm một kiếp nơi miền dương gian.
Thấy đời mong manh hợp tan,
Xin ơn nâng đỡ, tựa nương bóng Ngài.
Phần 2: Thả Trôi Sầu Muộn
Trông về khoảng rộng mênh mang,
Nhìn tia nắng muộn úa vàng chân mây.
Sầu ai gom lại nơi đây,
Gửi vào ngọn gió hao gầy thoáng qua.
Đời người như một bông hoa,
Nở ra rực rỡ rồi qua xuân thì.
Tiếc chi những chuyện biệt ly,
Oán chi những nỗi sầu bi nhân tình.
Thôi thì trả lại lặng thinh,
Kính dâng Ngài cả bình minh cuối ngày.
Buông tay cho hết đắng cay,
Gió Ngài thổi nhẹ, hồn bay về Trời.
Phần 3: Trở Về Bình Yên
Trở về nhặt chút an nhiên,
Giấu vào trong những muộn phiền đã qua.
Kìa xem một kiếp người ta,
Cũng như hạt cát giữa đồi bao la.
Sống đời nhận lãnh ơn Cha,
Tâm như hoa nở, thiết tha với Người.
Dẫu cho vật đổi sao dời,
Giữ lòng cậy trông giữa trời bão giông.
Chiều nay nhìn lại khoảng không,
Thấy lòng nhẹ nhõm như bông súng tàn.
Cần chi vạn dặm cao sang,
Bình yên có Chúa, thênh thang bước về.
Chúc cho bài thơ của bạn sớm được đến tay quý độc giả và mang lại nhiều hoa trái thiêng liêng trong Tháng Các Linh Hồn sắp tới. Cảm ơn bạn vì một buổi chiều trò chuyện, ngắm gió và dệt thơ thật tuyệt vời!
No comments:
Post a Comment