|
| |||||||||||||||||||||||||||||||
Thursday, November 19, 2015
Vu_Hoi
Vũ Hối: Thi ca và hội họa

Trường Kỳ
Bốn tháng trước khi bị ám sát, tổng thống
John.F. Kennedy đã mời một họa sĩ người Việt Nam vào tòa Bạch Ốc vẽ
chân dung cho ông vào ngày 21 tháng 7 năm 1963. Bức chân dung khổ lớn vẽ
bằng sơn dầu đó có thể coi như bức chân dung cuối cùng của vị tổng
thống thứ 35 của Hoa Kỳ. Người thực hiện tác phẩm hội họa có tính cách
lịch sử cho tổng thống Kennedy chính là Vũ Hối, được biết đến nhiều về
nghệ thuật Thư Họa của ông.
Hiện bức tranh này theo Vũ Hối cho biết
đang được trưng bầy tại Kennedy Center ở Boston, sau khi đã được triển
lãm ở rất nhiều nơi. Cùng trong dịp đó, Vũ Hối đã thực hiện một bức chân
dung cho bà Jacqueline Kennedy. Vinh dự này đã được dành cho Vũ Hối sau
khi ông chiếm giải khôi nguyên về hội họa tổ chức tại Hoa Kỳ trong số
những họa sĩ của trên 32 quốc gia…

Audio Player
00:00
00:00
Và hình như Vũ Hối có số gặp những vị
nguyên thủ quốc gia. Nên vào năm 1995 ông đã được tổng thống Tiệp Khắc
Vacla Havel – được coi là người hùng của cuộc “cách mạng nhung” – mời
sang tham dự cuộc triển lãm tranh tại thủ đô Praha vào ngày 5 tháng 9.
Lý do ông được tổng thống Tiệp biết tới vì tên ông cùng những thành tích
của ông được ghi trong Tự Điển Danh Nhân Thế Giới, xuất bản tại Anh
Quốc.
Từ trái: Chu Tử – Vũ Hối
Ông cũng từng được coi là “Nhân Vật Trong
Năm” (Man Of The Year) vào năm 1994 của học viện Cambridge, Luân Đôn.
Cũng tại thủ đô Tiệp Khắc, Vũ Hối đã trao tặng một bức hoạ của ông nhan
đề “Giấc Mộng Hoà Bình” (“Peace Dream“) cho tổng thống Vacla Havel. Cùng
trong năm 1994, họa sĩ Vũ Hối còn được vinh danh tại Đại Hội Mỹ Thuật
Thế Giới tại thành phố Atlanta.
Coi Vũ Hối như một họa sĩ cũng chưa đúng.
Mà phải nhìn nơi ông như một nhà nghệ sĩ có khả năng đa dạng. Vì ông
còn là một nhà thơ có nhiều tác phẩm, một tay nhiếp ảnh nhiều đam mê và
nhất là một người được xếp vào hàng đầu trong nghệ thuật Thư Họa.

Vũ Hối là tên thật của người nghệ sĩ có
10 đầu ngón tay với những hoa tay nở đều và giống hệt nhau cùng với một
ngôi sao nằm giữa lòng bàn tay. Vũ Hối không để ý đến những chi tiết này
cho đến khi ông gặp bác sĩ Lê Văn Lân, một nhà biên khảo tên tuổi,
trong dịp sang Philadelphia triển lãm tranh
Nghệ sĩ Vũ Hối sinh năm 1932 tại Quảng
Nam. Tuy là một nơi đồng khô cỏ cháy, nhưng là nơi địa linh anh kiệt
được vua Thành Thái ban cho danh hiệu “Ngũ Phụng Tề Phi” sau khi đất
Quảng Nam có được 5 người cùng đậu tiến sĩ một lượt. Ông là con út trong
một gia đình có 6 người con. Ông mồ côi mẹ từ khi lên 12 tuổi, sau đó
ông từ Quảng Nam ra Huế học tại trường Phan Chu Trinh.
Nghìn đêm thao thức
Khi Vũ Hối bước vào lớp tuổi trưởng thành
thì thân phụ ông cũng qua đời trong đợt Cải Cách Ruộng Đất. Trong khi
đó bốn anh chị của ông đều bị cộng sản ám sát. Ông chỉ còn lại người anh
là giáo sư Vũ Ký hiện sống ở Bruxelles, thủ đô Bỉ Quốc. Giáo sư Vũ Ký
từng bị tù tại Tiên Lãnh và đã được quốc vương Bỉ bảo lãnh qua thẳng
quốc gia này. Tài sản của thân phụ Vũ Hối để lại cho ông không có gì
ngoài một cái nghiên và một cây bút trong thời gian gia đình lâm vào một
hoàn cảnh cực kỳ khó khăn. Ông tâm sự “Mình thì dốt chữ nho, không biết
làm gì với cái nghiên cái bút đó, thì mình cũng hí hoáy hí hoáy viết
thành chữ Việt”. Đó chính là sự khởi đầu cho nghệ thuật Thư Họa của ông
sau này. Một phần khác, ngay ở bậc tiểu học ông đã luôn được thầy cô
khen ngợi về nét chữ rất đẹp.
Khung trời lộng gió
Vũ Hối một thân một mình vào Sài Gòn năm
1950. Là một người có nhiều khả năng bẩm sinh về nghệ thuật, nên ông đã
tự học tất cả những bộ môn khiến ông nổi tiếng sau này. Sau khi hết bậc
trung học, Vũ Hối bị động viên và theo ngành truyền tin dưới thời Pháp.
Sau khi giải ngũ, ông bắt đầu dấn thân vào những hoạt động văn học nghệ
thuật. Khởi đầu bằng viết, kế đó là thơ, họa và nhiếp ảnh.
Trong lãnh vực thơ văn, Vũ Hối bắt đầu
làm thơ từ khi 22 tuổi. Ông sáng tác đủ thể loại như lục bát, thất ngôn,
ngũ ngôn, vv… với đề tài phần lớn về tình yêu đất nước, quê hương. Vì
ông cho biết trong tâm hồn mình luôn có những trăn trở về quê hương, mặc
dù cuộc sống của ông hiện nay đã tạm ổn định trên xứ người.
Đến năm 1958, Vũ Hối cho phát hành tập
thơ đầu tiên của mình là “Mùa Giao Cảm”. Kế đó là tập Vần Thơ Màu Trắng
vào năm 1960. Tập thơ này đã được phiên dịch ra Anh và Pháp Ngữ. Đến năm
1963, ông cho phát hành tập truyện ngắn Những Dấu Chân Đi. Ra đến hải
ngoại, ông tiếp tục xuất bản thi tập Chiêm Bao Trở Giấc vào năm 1997.
Thêm vào đó ông còn phối hợp các thi phẩm của mình với nghệ thuật thư
hoạ trong các tập Nghìn Thương Đất Mẹ và Mây Ngàn (thơ Anh, Việt, Pháp)
vào năm 2000 và 2002.
Một số thi phẩm của Vũ Hối cũng đã được
đưa vào 2 CD: Thơ Vũ Hối (1998) và CD Thơ Nhạc Trong Tranh, phát hành
năm 2001, gồm những bài thơ được phổ nhạc bởi các nhạc sĩ Đức Quỳnh,
Trần Thiện Thanh, Song Ngọc, Nguyễn Hữu Tân, vv… Gần đây nhất, ông đã sử
dụng nghệ thuật Thư Họa sắc sảo của mình trong tập Thư Hoạ Truyện Kiều
Nguyễn Du, xuất bản năm 2003.
Về hội họa, từ nhỏ Vũ Hối đã khám phá ra
năng khiếu của mình, như ông nói: “Hồi nhỏ thì vẽ đẹp lắm. Mà hồi đó đâu
có mầu có mè gì. Có cái cây gì mầu xanh thì mình giã ra. Rồi như là màu
tím thì lấy những cây mầu tím giã ra viết thôi chứ ở nhà quê cũng khổ
lắm!”
Khi lớn lên, ông từng vẽ nhiều tranh cũng
như dạy hội họa ở Cần Thơ. Tuy nhiên sau này từ khi ra hải ngoại, do sự
khó khăn vì chỉ còn sử dụng được một mắt nên khả năng của ông đã bị hạn
chế rất nhiều. Đó là kết quả sau một thời gian dài bị biệt giam trong
tình trạng thiếu ánh sáng.
Vũ Hối là người đã sáng tạo ra trường
phái được ông đặt tên là Luân Vũ Họa, tức “Painting In Motion” được hiểu
một cách giản dị là “tranh quay” như ông trình bầy. Bức Luân Vũ Họa của
ông đã được trưng bầy tại Đại Hội Mỹ Thuật Thế Giới vào năm 1994. Giải
thích rõ hơn về nguồn gốc của Luân Vũ Họa, Vũ Hối cho biết đã dựa trên
sự xoay chuyển của trái đất và nhất là muốn đưa triết lý Đông Phương vào
hội họa trừu tượng của Tây Phương.
Còn về bộ môn nhiếp ảnh, Vũ Hối có chân
trong một hội nhiếp ảnh từ khi sang Mỹ, và trước đó ở Việt Nam từng có
thời gian hoạt động với những nhiếp ảnh gia tên tuổi…
Sau năm 75, Vũ Hối gần như không còn hoạt
động gì, ngoài việc sáng tác một số bài thơ, được phổ biến trong giới
văn nghệ sĩ quen biết, được ông gọi là thơ “chui”… Một số đã được nhạc
sĩ Lê Thương và Đức Quỳnh phổ nhạc và cũng chỉ được phổ biến rất hạn
chế.
Một thời gian sau biến cố tháng 4 năm 75
ông bị bắt cùng một đợt với các văn thi sĩ Vũ Hoàng Chương, Doãn Quốc
Sỹ, vv… và bị giam tại nhà tù Phan Đăng Lưu. Mãi đến năm 1992, trong khi
còn bị giam, ông may mắn được thượng nghị sĩ Bob Dole thuộc đảng Cộng
Hòa và là người từng tranh cử tổng thống Hoa Kỳ với ông Gerald Ford vào
năm 1976, bảo lãnh sang Mỹ. Cùng đi với ông có vợ và 2 người con lúc đó
còn độc thân trong số tất cả 6 người con của ông. Gia đình Vũ Hối được
đưa thẳng tới thủ đô Washington và cư ngụ tại đây cho đến nay.
Vừa đặt chân xuống phi trường, Vũ Hối đã
nhận được sự đón tiếp nồng nhiệt của các tổ chức văn học nghệ thuật tại
hải ngoại vốn vẫn dành cho ông nhiều cảm tình. Cùng một lúc ông đã bắt
tay ngay vào việc sửa soạn cho một cuộc triển lãm tranh tại Washington,
D.C. vào năm 1993 với một số tranh mang từ Việt Nam sang và một số mới
vẽ sau khi đến Mỹ.
Cuộc triển lãm này do ông David Jones,
một trong những người trong hội đồng giám khảo cuộc thi Khôi Nguyên Hội
Họa vào năm 1963, bảo trợ. Đến nay Vũ Hối đã đứng ra bảo lãnh được một
người con, cũng từng dạy hội họa ở Sài Gòn cùng một cháu nội sang đoàn
tụ. Ông hiện cũng đang tiến hành thủ tục bảo lãnh cho 3 người con còn
lại, trong số có người con cả cũng là người viết Thư Hoạ như ông.
Với nghệ thuật Thư Hoạ, Vũ Hối đã hãnh
diện nhận mình là người sáng tạo ra bộ môn này. Còn riêng về danh từ Thư
Họa đặt cho bộ môn ông có khả năng rất vững vàng, Vũ Hối cho biết do
nhà học giả Nguyễn Quốc Tuân đặt ra để phân biệt với bộ môn Thư Pháp đã
có từ trước…
Về những người nối tiếp ông trong nghệ
thuật Thư Họa là nghệ thuật hiện nay gắn liền với tên tuổi ông, Vũ Hối
cho biết ở Việt Nam hiện nay có không ít người theo đuổi, tuy nhiên còn
mang nặng ảnh hưởng lối viết hán tự, chưa lột tả được cái hồn của ngôn
ngữ Việt…
Với tài nghệ độc đáo về Thư Họa, Vũ Hối
cho đến nay tuy tuổi đã cao và thị giác bị hạn chế, nhưng vẫn thường
xuyên được mời đi đó đây để biểu diễn về nghệ thuật này. Đặc biệt là vào
những dịp tết, ông thường được mời đóng vai thầy đồ, viết câu đối bằng
nghệ thuật Thư Họa tại những Hội Chợ Tết ở hải ngoại. Trong số có Hội
Chợ Tết San Jose mà thầy đồ Vũ Hối đã có mặt để thảo những nét chữ như
rồng bay phượng múa liên tiếp từ 10 năm nay và bây giờ thành cái huyền
thoại nhà nào có chữ Vũ Hối là nhà đó làm ăn khá!, như lời ông nói.
Vũ Hối viết Thư Hoạ theo nhiều lối được
ông phân chia thành Trúc Tự, Thủy Tự, Vân Tự, Hỏa Tự. Những lối này được
ông giải thích:”lối viết chữ tùy theo cái cảm hứng của mình. Với lại
tùy nội dung câu thơ như thế nào thì mình viết tùy theo i lối mình chế ra
Thí dụ như Trúc Tự là như câu “gió đưa cành truc la đà…, Rồi Thủy Tự
là viết như nước chảy thí dụ như câu “Thuyền ra giữa bến thuyền dừng, ai
đi thương nước nửa chứng lại thôi” là thơ của mình. Vân Tự thì viết như
mây bay. Hỏa Tự là viết như lửa chá, phừng phực…!”
Nhiều người cho như vậy ông đã bị ảnh
hưởng nhiều lối viết của Trung Hoa. Nhưng Vũ Hối khẳng định hoàn toàn
không có sự vay mượn ở bất cứ đâu. Và nhất klà không hề bị lai căng chữ
Tầu, chữ Nhật hay Đại Hàn.
Năm nay tuy Vũ Hối đã 73 tuổi nhưng niềm
đam mê của ông về Thư Họa có vẻ càng ngày càng lớn như tuổi tác của ông
mà không theo một tỷ lệ nghịch. Ông cũng vẫn còn những dự định để theo
đuổi. Trước mắt, ông sẽ cùng nhà văn Nguyễn Hữu Nhật (chồng nhà văn
Nguyễn Thị Vinh) ở Na Uy thực hiện một tuyển tập gồm 300 thi phẩm hay
nhất của Việt Nam thể hiện bằng nghệ thuật Thư Họa của ông. Và ông hy
vọng sẽ hoàn thành trong năm tới…
Trường Kỳ
Sunday, November 15, 2015
BAY TỚI CÕI THIÊN ĐÀNG
BAY TỚI CÕI THIÊN ĐÀNG
Kỷ niệm 75 năm ngày qua đời
nhà thơ Hàn Mạc Tử
1940-2015
Thay lời Ban mục vụ Văn hóa Giáo phận Qui Nhơn, con xin được kính chào Đức Cha, quý Cha và tất cả anh chị em.
Chương
trình chiều nay có hai phần. Phần đầu là tưởng niệm nhà thơ HMT. Chúng
ta đã nghe chia sẻ của nhà thơ Lê Đình Bảng, của Phó giáo sư Tiến sĩ
Nguyễn Hữu Sơn và của nhà nghiên cứu Trần Quang Chu.
Phần
thứ hai của chương trình được gọi là tiếp bước con đường nhà thơ HMT đã
đi. Không phải mãi hôm nay với quyển 5 của bộ sưu tập CMVTĐ mới có
chuyện tiếp bước. Ba quyển số 2, 3 và 4 của bộ sưu tập đã giới thiệu 140
khuôn mặt tiếp bước HMT từ sau ngày nhà thơ qua đời.
Gần
đây, năm 2010, là cuộc thi xướng họa thơ Đường “Sen Giữa Lầy” rồi năm
2011, cuộc thi “Nhánh Huệ Nước Trời” đã được tổ chức, để quy tụ và làm
nổi rõ những cây bút đang tiếp bước từ khắp nơi. Hai nhà nghiên cứu
Nguyễn Hữu Sơn và Trần Quang Chu cũng nhắc chúng ta nhớ HMT không chỉ là
nhà thơ mà còn là nhà báo, là một tác giả văn xuôi.
Vì
thế, sau khi phát hành 4 quyển CMVTĐ để mừng kỷ niệm 100 năm sinh nhật
nhà thơ, các anh em trong ban Mục vụ văn hóa Giáo phận Qui Nhơn đã
chuyển sang đẩy mạnh sự tiếp bước về văn xuôi. Cuộc thi “Viết văn đường
trường” ra đời, kéo dài 6 năm liền, nhắm đến các tác giả dưới 40 tuổi để
tìm kiếm các tác giả trẻ cho nền văn xuôi công giáo sau này.
Cuộc
thi đường trường được phát động nhân cuộc họp mặt kỷ niệm sinh nhật thứ
100 của nhà thơ, 21 và 22 tháng 9, 2012. Từ đó, Ban Tổ chức đã chọn
ngày 21-22/9 hằng năm làm ngày trao giải và cũng là ngày họp mặt của
giới cầm bút Công giáo.
Vừa
qua, cuộc trao giải lần thứ ba cũng đã là cuộc họp mặt các tác giả lần
thứ tư. Hơn 60 tác giả từ ba giáo tỉnh Hà Nội, Huế và Sài Gòn đã về dự,
trong đó một số là những tác giả có bài trong quyển 5 của bộ sưu tập
CMVTĐ, với phụ đề “Bay tới cõi thiên đàng’, lấy ý từ câu thơ thứ ba của
bài Thánh nữ Đồng trinh Maria của HMT.
BAY TỚI CÕI THIÊN ĐÀNG qui tụ 46 tác giả với 293 tác phẩm, dày 482 trang.
Các
tác giả trong tuyển tập được xếp theo thứ tự năm sinh. Sau tập 5 này,
bộ sưu tập sẽ được tiếp tục với quyển thứ 6, dự kiến sẽ ấn hành vào mùa
hè 2016, với một vài tác giả ở độ tuổi 20. Hy vọng rằng từ quyển thứ 6
trở đi càng ngày sẽ càng có thêm nhiều tác giả trẻ. Đây mới thực sự là
chương trình tiếp bước, là trách nhiệm của các Ban Mục vụ văn hóa các
Giáo phận. Cuộc vận động này là một chương trình dài hơi, đòi hỏi phải
kiên trì và đầu tư nhiều mặt, đòi hỏi phải có sự cộng tác của nhiều
người cùng chung tay góp sức.
Chính
các tác giả trẻ mới là tương lai của nền thi ca Công giáo sau này nói
riêng, và là tương lai của Giáo Hội nói chung. Các tác giả trẻ sẽ kế
thừa những truyền thống của cha ông, đóng góp sức trẻ cho công cuộc Loan
báo Tin Mừng của Hội thánh. Trong viễn tượng ấy xin được trích đọc một
bài thơ của tác giả trẻ nhất trong quyển 5, tác giả Vân Du, 33 tuổi,
linh mục giáo phận Huế, mới thụ phong ngày 12-6-2015, cách nay 5 tháng.
TÔI ĐÃ GẶP NGƯỜI
Tôi đã gặp Người bên bờ biển chiều nay
Vầng trán cao dưới mái tóc mây bềnh bồng màu nắng
Tôi gặp Người trên những con đường vắng
Phút dừng chân bên giếng, trước cổng làng
Bao năm rồi Người vẫn mãi lang thang
Dọc bờ Gio-đan, xóm núi lô xô miền Thập Tỉnh
Khi nắng chiều rơi bên kia triền Biển Chết
Người cầu nguyện một mình trên đồi nhuốm màu sương
Tôi gặp thấy Người rộng trải tình thương
Cúi xuống trên bao phận người đau khổ
Băng bó, chữa lành vết thương lòng dang dở
Đón tội nhân về trong suối lệ đầy vơi
Người đẹp đến vô cùng Giêsu ơi!
Trái tim nhân gian bao lần lỗi nhịp
Muốn dâng Người khúc tình ca tha thiết
Ấp ủ mãi trong lòng, sao chẳng viết nên câu?
Tôi thầm ước được theo Người từ lâu
Tiếng gọi ươm thơm qua muôn ngả đời trăn trở
Ánh mắt quá đỗi dịu hiền, hằng đêm tôi về nhớ
Lời ngọt ngào vọng vẳng giấc mơ êm
Từ thuở có Người, niềm vui lớn dần lên
Miệng chớm lời yêu, tay trao tình mến
Trong cơn gió chiều nay… Người lại đến
Tôi gặp thấy mình trong suối nắng linh lang.
Một
trong những kết quả đáng mừng đã gặt hái được là, với những cuộc thi và
công trình sưu tập mấy năm qua, chúng ta đang thấy xuất hiện một số tác
giả giàu tài năng nơi hàng ngũ các chủng sinh và nam nữ tu sĩ trẻ. Hy
vọng rồi ra chất văn chất thơ sẽ dệt nên nơi họ những tấm lòng nhiệt
tình cho mục vụ văn hóa, chăm lo cho các thế hệ mai sau tiếp bước. Thế
nhưng trước hết, ước gì ngay hôm nay những vị phụ trách đào tạo tại các
chủng viện và dòng tu, vì một tương lai lâu dài cho Giáo hội Việt Nam,
tích cực cổ võ, tìm kiếm và đào tạo những tài năng văn thơ trẻ, và nói
chung, quảng đại đầu tư để nâng cao khả năng viết tiếng Việt cho các ơn
gọi trẻ.
Nguyện xin Chúa chúc lành cho tất cả chúng ta và cho công cuộc mục vụ Văn hóa của Giáo hội nói chung.
Lm. Gioankim Nguyễn Đức Quang
Ban Văn hóa và Giáo dục Giáo phận Qui Nhơn
Sunday, November 8, 2015
Cho bằng tấm lòng
Cho bằng tấm
lòng
(Suy niệm Chúa Nhật 32 Thường Niên B)
dong doc cua chi LeAnh-http://josephineleanh.net/#Play,1754(Suy niệm Chúa Nhật 32 Thường Niên B)
Khi ở miền quê tôi rât thích hình ảnh một bà cụ khệ nệ ôm nải chuối đến biếu cha. Đó là hình ảnh bà ôm cả tấm lòng dành cho cha. Rất đáng quý, rất đáng trân trọng. Nói là ôm cả tấm lòng vì khi gia đình có cây chuối ra hoa, ra buồng, họ đã nghĩ đến để dành cho ai. Khi ra bẹ chuối họ cũng nghĩ phải chọn bẹ chuối nào dành cho cha. Và rồi nâng niu nải chuối ngon nhất để mang biếu cha, đó là ôm trọn một tấm lòng chân thành thật quý giá!
Hình ảnh ấy khiến tôi cũng nhớ tới một bà cụ rất đơn sơ. Ngày tết bà ra chúc tuổi tôi. Bà nói: Nhà con có cây xoài ra trái. Con để dành trái xoài to nhất để mang tết cha. Thế mà đến ngày 28 tết trộm nó hái mất rồi! Con chẳng còn gì để biếu cha. Nghe cũng vui nên tôi nói với bà cụ: Bà đã dành cho cha cả tấm lòng rồi. Xin cám ơn bà.
Quả thực, người ta nói “của cho không bằng cách cho”. Giá trị của món quà không nằm ở giá trị đồng tiền mà quan yếu là ở tấm lòng dành cho nhau. Những người cần công việc họ biếu quà cho cấp trên hàng triệu nhưng không có tấm lòng. Quà họ biếu có toan tính lợi nhuận. Quà của họ không có tình yêu.
Quà tặng chỉ có giá trị khi nó mang cả tấm lòng yêu mến tri ân. Đó mới là món quà vô giá. Món quà nồng thắm tình yêu. Món quà không dựa trên giá trị đồng tiền mà hệ tại ở tấm lòng. Thế nên, đừng bao giờ nghĩ mình có thật nhiều tiền mới giúp cha giúp mẹ, mới mua quà bánh cho ông bà. . . Đừng cầu mong trúng số mới làm việc bác ái, mới đóng góp xây dựng giáo xứ . . .
Nếu như vậy, có lẽ chúng ta sẽ khó có cơ hội giúp đỡ tha nhân. Hãy thi ân trong khả năng của mình. Hãy làm việc thiện khi có cơ hội, đừng đợi chờ những chuyện ngoài tầm tay. Chúng ta không nên hứa hẹn hay chờ đợi ngày mai, mà ngay hôm nay hãy làm những việc tầm thường như: giúp một người già qua đường, lượm một cây đinh sét vương vãi trên đường, thăm viếng kẻ yếu đau . . .
Thiên Chúa sẽ nhìn tấm lòng chúng ta như Chúa đã nhìn thấy tấm lòng thành của Abel. Ngài đã vui nhận lễ vật của Abel, vì Ngài thấy ở đó có lòng thành tri ân. Thiên Chúa đã khinh dể lễ vật của Cain vì lễ dâng của ông không có lòng thành. Vì Ngài là Đấng thấu suốt tâm can. Ngài sẽ chúc phúc cho những lễ vật đơn hèn nhưng gói trọn tình yêu.
Hôm nay trong đền thờ khi mà nhiều người bỏ tiền dâng cúng, Chúa Giê-su chỉ nhìn thấy nơi bà góa tấm lòng thành. Bà bỏ tiền ít nhưng nồng ép vào đó cả tấm lòng thành. Bà không giầu của cải nhưng bà giầu tấm lòng. Bà biết tất cả là của Chúa ban, thế nên phải dâng lại cho Chúa là lẽ thường tình. Lễ vật của bà không giầu tiền bạc nhưng lại rộng lượng tấm lòng.
Xin cho chúng ta hiểu rằng tất cả là của Chúa. Cuộc sống của chúng ta là do Chúa ban. Hãy dâng tặng cho Chúa trong những công việc chung của Giáo hội, nhất là chia sẻ cho những người bất hạnh cơ hàn. Xin đừng đóng cửa lòng mình trong ích kỷ tham lam. Amen
Lm. Jos Tạ Duy Tuyền
Saturday, November 7, 2015
Monday, November 2, 2015
The Cross number 9-10
Xin là hoa là trái của tình thương
Mong tim Cha không còn vương sầu nữa Xin là nửa vần thơ, con tán tụng
Và nửa vần kia, con cảm tạ Chúa, Chúa Trời ơi!
ThoVuThuy
VĨNH BIỆT
VĨNH BIỆT
Thơ TỪ LINH
Xin vĩnh biệt trần gian Chúa ơi !
Con bỏ lại mọi sự trên đời
Danh lợi , tiền tài và thất bại
Chỉ còn lại Tình Yêu của Ngài
Ngàn thu vĩnh biệt là mãi mãi
Cõi trần ai một phút mong manh
Kiếp phù hoa Chúa là sức mạnh
Dẫn con về quê hương vĩnh hằng
Con trở về với Chúa , Chúa ơi !
Chết không phải là hết kiếp người
Nhưng là bắt đầu cuộc sống mới
Khi tên đã được ghi trên trời
Con trở về với Chúa , Chúa ơi
Dẫu đời con vương lấm bụi đời
Khẩn cầu Chúa nguồn ơn cứu rỗi
Rửa con trong Thánh Ân diệu vời
Thuyền đời sóng gió hồn nổi trôi
Con chơi vơi lạc lối quê trời
Cứu con Chúa ơi đời u tối
Ánh sáng ngàn thu xin chiếu soi
Đời lữ thứ con mong bến đợi
Điểm hẹn yêu thương Chúa đón chờ
Về bên Chúa hạnh phúc êm mơ
Thượng uyển ngát hương xin rộng mở
Từ Vực Sâu xin Ngài vực đỡ
Dim con trong Máu Nước Thánh Ân
Dẫn con về với Chúa khoan nhân
Kề bên Chúa suối nguồn hoan lạc
Trong tay Ngài hồn con phó thác
Quê Trời con khao khát Chúa ơi
Dòng suối mát cho con nghỉ ngơi
Để Chúa ở đâu con ở đó.
Sunday, October 18, 2015
Subscribe to:
Posts (Atom)


