Monday, September 17, 2012

St. Teresa of The Andes

Tranh cua HBTT
St. Teresa of The Andes
 
 
Cn 1316: Thánh Teresa De Los Andes, Một Vị Thánh Trẻ Người Chile
Thứ Năm, Ngày 13 tháng 10-2011
CN 1316: THÁNH TERESA DE LOS ANDES, MỘT VỊ THÁNH TRẺ NGƯỜI CHILE
Thánh Têrêsa De Los Andes qua đời khi chưa được 20 tuổi (1900-1920) nhưng nhân đức của chị đã trổi vượt. Chị là một trong 4 vị thánh mang tên Têrêsa của Dòng tu Kín Carmelo. Chị là vị thánh đầu tiên của nước Chi Lê(Chile) và là một mẫu gương sống thánh thiện cho giới trẻ. Tên của chị là Juanita Fernandez Solar. Chị để lại cuốn nhật ký cho mẹ nhưng khi viết thì chị không hề muốn cho một ai khác đọc những ơn lạ mà Chúa Giêsu đã ban cho chị.
Cuốn Nhật Ký của chị gồm nhiều lời cảm nghiệm nói về những gì mà Chúa Giêsu ban cho chị trong khi còn nhỏ cho đến trước khi vào Dòng Carmêlô. Chị viết vào khoảng năm 1915 đến 1919, có thể là do lời đề nghị của Mẹ Ríos của trường trung học Sacred Heart ở tỉnh Santiago (nơi mà chị Juanita theo học). Cho dù cuốn Nhật Ký không toàn hảo về mặt văn chương, cho dù chị Juanita thỉnh thoảng mới viết nhật ký nhưng cuốn nhật ký này biểu lộ đời sống nội tâm của chị Juanita.
Trong phần đầu của Nhật Ký là phần thư viết cho Mẹ Ríos vào lúc chị Juanita mới 15 tuổi. Chị kể về thời thơ ấu của mình. Từ tháng 9 năm 1911 trong trở đi, có nhiều đoạn kể lại tâm tình. Bởi vì chị Juanita viết mà không nghĩ rằng sẽ có lúc nhiều người đọc nhật ký của mình nên chị viết một cách tự nhiên, phoáng khoáng và tuỳ ngẫu hứng. Người đọc có thể biết được những cuộc nói chuyện thân mật giữa chị với Chúa Giêsu và Đức Mẹ Maria, về những nỗ lực của chị, những giải pháp để khắc phục bản thân, những chiến thắng và thất bại trên con đường dẫn đến sự thánh thiện.
Trước khi bước vào Dòng Carmêlô, chị Juanita muốn đốt đi nhật ký của mình vì muốn dấu những bí mật của cuộc sống thân mật với Chúa nhưng mẹ của chị năn nỉ con đừng đốt mà tặng cho bà để bà có chút kỷ niệm nhớ về chị. Chị Juanita chấp nhận. Chỉ sau khi chị chết vào năm 1920 thì bà mẹ mới mở nhật ký ra và khám phá được những kho tàng quý báu chứa đựng trong cuốn nhật ký ấy.
Thế là cuốn nhật ký được giữ gìn và trở nên một phương tiện cho nhiều người theo học gương nhân đức và đời sống cầu nguyện của chị. Đến nay có hàng ngàn người đã đọc cuốn Nhật Ký và học được cách trưởng thành trong tình yêu Chúa Kitô.
Sau đây là thư mà chị Juanita viết cho Mẹ Julia Ríos, một nữ tu Dòng Sacred Heart và là vị cố vấn thiêng liêng của các học sinh nơi mà chị Juanita theo học trong nhiều năm.
“Mẹ thân mến,
Mẹ sẽ được đọc một câu chuyện kỳ thú, nhưng con không muốn mẹ bị đánh lừa. Câu chuyện mà mẹ sẽ đọc không phải là chuyện của đời con mà là câu chuyện của một linh hồn nhỏ bé, không phải vì sống đạo đức mà được nói chuyện với Chúa Giêsu nhưng vì Chúa Giêsu yêu thương mà ban cho những ơn lành và ân huệ.
Câu chuyện của linh hồn con gồm tóm trong hai câu "Chịu đau khổ và yêu thương”. Đây là câu chuyện bắt đầu từ khi con biết suy nghĩ tức là kể từ lúc con lên 6 tuổi. Con thường chịu đau khổ và Chúa Giêsu dậy con hãy chịu đau khổ trong thinh lặng và trao gánh nặng của trái tim nhỏ của con cho Ngài.
Cuộc đời con chia ra làm 2 giai đoạn: Phần đầu là từ khi con biết nghĩ đến khi con được chịu Mình Thánh Chúa lần đầu. Phần hai là từ khi con được rước Mình Thánh Chúa Giêsu cho đến nay, khi bước vào Dòng Carmêlô. Chúa Giêsu luôn lấp đầy trong con với những ân huệ trong cả hai giai đoạn sống."
Kim Hà
13/10/2011

Tranh Giao Mua

 
Lovely Snowy Egret
 
RAIN IN THE FALL, COOL I JUST LEARN HOW TO MAKE SPECIAL EFFECT FOR MY ARTWORK
 
Autumn church
 

 
 

autumn sailing

Emerging in Fall
 
Dreaming

Dreaming II

Wave


Yearning

 
Be not afraid
 
Fall


Fall II
Be with bambee
Be with bambee II


Thursday, September 6, 2012

TÌNH MẸ CHO CON


"TÌNH MẸ CON TÌNH THIÊNG LIÊNG MẪU TỬ,
TÌNH MẸ THƯƠNG Ủ ẤP CON MỘT ĐỜI" -HBTT


TÌNH MẸ CHO CON




Tình mẹ cho con như sương sớm trong lành
Tình mẹ cho con, hóa thành viên kim cương lấp lánh
Tình mẹ cho con, tỏa ánh nắng ấm đời con
Tình mẹ cho đi, cho con cả cuộc đời
Tình mẹ cho con, chẳng ngòi bút nào tả xiết
Tình mẹ tha thiết như lời ru của biển...

Niềm vui nào của mẹ thiếu vắng con trong đó?
Nỗi buồn nào của con không là sầu của mẹ?
Tình mẹ trọn vẹn như trăng rằm tháng Tám!
Bởi tình mẹ chẳng bao giờ so đo tính toán!
Tuổi ĐỜI càng cao, trái tim mẹ càng đầy...
Con càng lớn, mẹ dầy thêm lo lắng...

Tình mẹ con như thể nắng mùa đông
Vừa ấm áp, vừa mênh mông dìu dịu
Mẹ nhẫn chịu cho đời con hạnh phúc
Con vô tình để nhiều lúc mẹ khổ đau
Vẫn biết thế, nhưng tình mẹ vẫn thế
Là cho đi như thể vẫn còn nhiều...

Cảm hứng từ những tâm tình chia sẻ của một người mẹ
Vũ Thuỷ

Tuesday, September 4, 2012

Diễm Phúc Có Cha

Photo: from HBTT

DIỄM PHÚC CÓ CHA


Lạy Cha.......

Con thật sự diễm phúc

Được gọi Chúa là Cha

Tuy Ngài thật là xa

Gọi Cha

Không lạ

Không xa

Lạy Cha

Lòng con rưng rức

Nước mắt con rơi

Ngọt ngào và hạnh phúc

Hạnh phúc tuyệt vời

Ôi ! con thật diễm phúc

Được làm người,

ÔI ! Con thật sướng vui

Được làm con Chúa.

Ôi ! con thật diễm phúc

Vì Cha hoàn hảo

Lòng Cha từ bi

Dầu con tội lỗi ......

Cha vẫn yêu con

Bằng mối tình son

Vẹn tròn tha thứ!

Tình Cha đầy ứ

Như sóng triều dâng

Nâng con tới Chúa !
****
HBTT và chị Vũ Thuỷ

NGƯỜI YÊU CỦA THƯỢNG ĐẾ

NGƯỜI YÊU CỦA THƯỢNG ĐẾ

Nàng là người yêu của ta
Ta đã yêu nàng từ thuở hồng hoang
Nàng đã choàng cho ta một vòng hoa trinh trắng !

Vòng hoa của nàng
Ôi, ta thích cái tên « Hoa Bên Thập Tự » !
Có thật nàng sẽ dự phần vào cuộc sinh tử của ta
Hỡi trinh nữ « Hoa Bên Thập Tự » ?

Hỡi bông hoa đơn sơ tận hiến
Ta sẽ biến nàng thành sức mạnh của ta
Trong cánh tay thần lực
Nàng sẽ là sức mạnh của ta
Trong lời cầu nguyện
Nàng sẽ mãi là bông hoa thân thiện
Với Thập Tự là biểu tượng của ta
Của sự chiến thắng tử thần
Bước chân trần của nàng sẽ đạp lên quỷ dữ
Vì có ta luôn gìn giữ nàng
Vì nàng là người yêu của ta
Người yêu của Thượng-đế

THƠ VŨ THUỶ
Viết tặng Hoa Bên Thập Tự 
9/1/2012 FOR BIRTHDAY

Friday, August 31, 2012

Elizabeth of the Trinity

Bl.Elizabeth of The Trinity (OCD)  Feastday Nov -8

Tin Yêu

Lạy Chúa!
Xin hãy dùng trái tim con
Làm nơi cha nương náu.
Xin làm cho trái tim
Bé nhỏ và khốn khổ của con,
Dứt bỏ tất cả,
Tất cả là thế gian
Hoàn toàn tự do
Cho một mình Cha ở đó.
Mặc dầu Cha rất khiêm nhường.
Xin Cha trang hoàng lộng lẩy trái tim con
Làm nơi Cha yên nghỉ.
Nơi yên nghỉ quí yêu
Cho hồn con kết hợp.

Lạy Cha!
Con muốn trái tim con
Và tim Cha là một,
Vì chỉ có Cha thôi
Chỉ duy nhất Cha
Có thể lấp đầy
Trái tim con
Con không mong tìm gì hết
Ngoài Cha
chỉ mình Cha
Là quá đủ cho đời con.
Xin giúp con
Đừng bao giớ làm mất lòng Cha.
Không, Không, Con không muốn
Dù chỉ là một buồn phiền nhỏ.

Lạy Cha!
Xin giúp con nên thánh
Nên thánh cho Cha,
Vì tình Yêu Cha
Con xin ơn Cha
Vì tự biết mình hèn yếu.


Bl. Elizabeth of The Trinity
(Đông Khê dịch từ tiếng Pháp)

Bí quyết hạnh phúc 
Élisabeth đã rất nhiều lần nói đến điều chị gọi là “bí quyết hạnh phúc”, và chị muốn truyền lại cho chúng ta cái bí quyết hạnh phúc ấy. Đó là sống thân mật với Thiên Chúa. “Ôi, tôi hết sức ước ao được nói cho mọi tâm hồn biết họ sẽ gặp được những nguồn mạch nào của sức mạnh, an bình, và cả hạnh phúc nữa, nếu họ chịu sống trong sự thân mật ấy” (thư 302). Vì “sống thân mật với Thiên Chúa thật quá giản dị” (thư 301). 
Élisabeth không ngừng lập đi lập lại: “Có một Đấng là tình yêu và Ngài muốn chúng ta chung sống với Ngài” (thư 327). Đó là sứ điệp cuối cùng chị từng lặp lại trong các bức thư sau hết. Đối với chúng ta, đó cũng như thể một di chúc của Élisabeth. 
“Tôi để lại cho các bạn niềm tin của tôi, niềm tin vào sự hiện diện của Thiên Chúa, của vị Thiên Chúa thuần tình yêu cư ngụ trong tâm hồn chúng ta. Tôi xin thổ lộ với các bạn điều này: Chính việc sống thân mật với Ngài ‘ở bên trong’ đã là mặt trời đẹp nhất chiếu sáng đời tôi, dường như thể ngay ở đây và bây giờ tôi đã được nếm trước thiên đàng rồi vậy” (thư 333). 
“Tin rằng có một Đấng mang tên là Tình Yêu, tin Ngài ở trong chúng ta từng giây phút cả ngày lẫn đêm và tin rằng Ngài mời ta chung sống với Ngài, đồng thời lãnh nhận cả mọi niềm vui và mọi nỗi khổ đau như trực tiếp đến từ tình thương của Ngài. Những điều ấy nâng tâm hồn vượt lên trên những gì đang qua đi, những gì đang nghiền nát chúng ta, và ban cho tâm hồn được an nghỉ trong niềm an bình, trong tình yêu trường cửu của các con cái Thiên Chúa” (thư 330).

Friday, August 24, 2012

Saint Sharbel

Tranh vẽ của HBTT
St. Shabel Người Ần Tu (hermit) ở Lebonon

24/7 –  Thánh Sharbel Makhlouf, Linh mục (1828-1898)
Giuse Zaroun Maklouf sinh tại làng Beka-Kafra, Lebanon, được người thúc bá nuôi vì ngài mồ côi cha mẹ từ lúc 3 tuổi. Lúc 23 tuổi, ngài vào tu viện thánh Maron ở Annaya, Lebanon, và lấy tên là Sharbel – vị tử đạo hồi thế kỷ II. Ngài khấn trọn năm 1853 và thụ phong linh mục 6 năm sau.
Noi gương thánh Maron (thế kỷ V), ngài sống ẩn tu từ năm 1875 cho đến chết. Gương thánh thiện của ngài làm cho nhiều người đến xin phúc lành và xin cầu nguyện. Ngài ăn chay nghiêm nhặt và rất sùng kính Thánh Thể. Thi thoảng bề trên sai ngài đi ban các bí tích cho các làng lân cận, ngài vui vẻ vâng lời.
Ngài qua đời vào chiều tối ngày 24-12-1898. Mộ ngài được cả người giáo lẫn người lương đến cầu nguyện và xin ơn chữa lành. Ngài được CP GH Phaolô VI phong chân phước năm 1965, và được phong thánh năm 1977.
 Tram Thien Thu translated

Saint Charbel
"...a hermit of the Lebanese mountain is inscribed in the number of the blessed, a new eminent member of monastic sanctity is enriching, by his example and his intercession, the entire Christian people. May he make us understand, in a world largely fascinated by wealth and comfort, the paramount value of poverty, penance and asceticism, to liberate the soul in its ascent to God..."
Pope Paul VI, October 9, 1977
 
Life of a Saint
Miracles
Photos
Links
 

Thursday, August 16, 2012

CHUYỆN VỀ ANTONIETTA MEO- Slideshow DUY HÂN


CUỘC ĐỜI THÁNH ANTONIETTA MEO - SLIDESHOW (1302)






































(Tài liệu học Giáo lý cho Thiếu nhi)Chuyện kể và Thơ: Sr Hoàng Yến
Slideshow PPS: Duy Hân
(Bấm vào đây download xong rồi mở bằng cách bấm vào F5, Nhạc và hình chạy tự động)

Tác giả: Duy Hân

2 comments:

Chị Hân ơi,
Cháu Lucy 8 tuổi của Vũ Thủy xem slide show này thích lắm, cháu đòi cho xem lại một lần nữa, rồi hỏi: "Ai tạo nên những hình ảnh này vậy?". Còn Thủy thì chỉ nghe nhạc và đọc nội dung cũng cảm nhận được những gì được thể hiện trong slide show này. Cảm ơn chị nhiều lắm!


  • Cám ơn chị Hân. Một slideshow thật ý nghĩa, rất thích hợp cho việc dạy giáo lý cho thiếu nhi, tăng thêm lòng đạo đức của tuổi thơ. Đây cũng là một hình thức truyền giáo nữa.

    Rất mến,
    CT

    Làm Thân Cây Viết Chì

    Làm Thân Cây Viết Chì
    Cảm hứng thơ Mẹ Têrêsa
    Lời: LM Trần Thế Tuyên
    Nhạc: Phạm Trung
    Tiếng hát: Bích Hiền & Thanh Hồng

    Tuesday, August 7, 2012

    KINH NGHIỆM GẶP CHÚA (Phần III) Hết

    Hình Thi Sĩ Đông Khê
    KINH NGHIM GP CHÚA
     PHẦN III
    Một trong các điều luật của Hội “GIÁO DÂN THỪA SAI BÁC AÍ”  (LAY MISSIONARY OF CHARITY, thành lập bởi Mẹ Teresa Calcutta) mà tôi theo là Cầu Nguyện với sách.”  Giờ Kinh Phục Vụ.”
    Lần đầu mở sách giờ kinh Phục Vụ tôi chỉ thấy chán nãn,   dài quá.  Kinh sáng, kinh trưa, kinh chiều:  Thánh vịnh, kinh sách, Lời Chúa, đáp ca, thánh ca, thôi thì đủ thứ.  Tôi nghĩ thầm:  “thứ nào cũng tương tự nhau, viết gì mà lắm thế”.  Tôi ngồi đếm có ngày 14 trang luôn.  Tính làm biếng trong tôi nỗi dậy và tôi thấy ngại ngùng.
    Nhưng tôi hiểu đọc Thánh Vịnh là cùng cầu nguyện với Giáo Hội, nên tôi rắng thử.  Tôi đọc chút chút xem sao.  Mỗi sáng đi Lễ, tôi nói với Chúa:  “Xin Chúa cho con siêng năng đọc giờ Kinh Phụng Vụ, sao con ngán quá.”
    Từ từ, tôi đọc nhiều lên và dần dần bị lôi cuốn.  Càng đọc , tôi càng yêu thích lối cầu nguyện sâu xa này.  Tôi ham mê, thích thú đọc, có khi còn tiếc sao đã đến cúi rồi.  Đọc Thánh Vịnh, con người gần gũi Thiên Chúa, vì Thiên Chúa hiện diện trong các mẫu chuyện sống động, vì Thánh Vịnh mô tả tâm trạng con người trong đời sống thức tế.
    Những lời ca ngợi Thiên Chúa toàn năng và nhân từ, lời than vãn phận mình, lời tha thiết ăn năn, lời thành khẩn xin ơn, tất cả là hình ảnh thiết thực của cuộc sống hôm nay, ngay trong đời này.  Chẵng những người đọc cảm thấy chính mình trong đó, mà còn cảm thấy Chúa đang lắng nghe, đang nói với mình từng lời.  Tôi quên mất ngày xưa, dân Do Thái cầu nguyện với những Thánh Vịnh này.  Tôi chỉ còn thấy chính tôi với Thiên Chúa mặt đối mặt, qua những lời Vịnh than vãn và ngợi khen.
    Đặc biệt nhất là Thánh Vịnh rất có ích:  Khi buồn khổ bối rối, Thánh Vinh 51 giúp lòng tôi lắng dịu.  Ngày bảo Katrina, tôi đọc Thánh Vịnh 29 và tìm lại được bình an.  Có những câu tôi thuộc lòng, vì chúng là tiếng nói của lòng tôi.  “Muôn ngàn đời, Chúa vẫn trọn tình thương.”  Không ai ngờ được Thánh Vịnh có mặt từ ba ngàn năm trước, mà giờ đây đọc lên nghe như chính tâm can mình thốt ra bằng lời:  “Ngày con kêu cứu, Chúa đã thương đáp lại, đã gia tăng nghị lực cho tâm hồn.”
    Có hai câu mà tôi đắc ý nhất:  “Xin bác ái là mưa sa tưới gội, cho lòng con hoa thắm nở bình an.”  Tôi mê hai câu này vì, như trên đã nói, tội tôi phạm là vì thiếu bác ái, nên tôi coi hai câu này là phương thuốc chữa bệnh cho mình.
    Cứ thế, tôi đi vào đi ra, làm việc gì cũng nhẫm lại hai câu này suốt ngày.  Lạy Chúa con tạ ơn Ngài, dù bác ái trong con, vẫn chưa phải là đủ nhưng vì Tình Yêu Chúa bao dung, Ngài đã bù đắp, và cho con bình an.
    Đông Khê
                    

       Biến Cố     
                                                                 
    Mỗi biến cố đem con
    đến gần Thầy hơn chút nữa.
    Con không còn lần lữa,
    biết chắc mình sống giữa Tình Yêu.
    Tình Thầy trò, Tình Cha con
    bao la biển rộng, vững bền núi non.....

    Đời con như mây chiều,
    nhìn có vẽ cô liêu,
    nhưng tràn đầy tình yêu
    không phải của chính con,
    mà do Thầy ban tặng.

    Thầy nói nhỏ trong sương đêm thầm lặng,
    ngón tay Thầy chỉ trỏ ngàn sao.
    Mỗi biến cố là một bước trèo cao,
    Mỗi đau thương là Tình Yêu Mến.

    Không đau thương, làm sao con thấy được
    bàn chân Thầy, bước thấp, bước cao,
    đường Núi Sọ, Mẹ thảng thốt, nghẹn ngào,
    dòng Máu Đỏ còn tươi trên Thánh Giá!
    Tuy trên đầu là hình ảnh Chúa Cha,
    trong Tim Thầy, chính là con đó!

    Cuộc sống phải khốn khó,
    Con người phải lao đao,
    mới tìm ra Ơn Thánh.
    Ơn Thánh mang dòng suối ngọt ngào,
    Con uống mãi, uống mãi,
    đậm đà sảng khoái.

    Thơ con là bài thơ cảm tạ,
    Thơ suốt đời ghi nhớ Hồng Ân,
    Thơ cúi đầu dâng tiến Tình thân,
    Thơ tha thiết, nồng nàn ngợi ca Lời Thiên Chúa!

    Đông  Khê (2009)
                                                       Đông  Khê (2009)
    PS:  Năm 2009 sau khi mấy tháng mất liên lạc vì DK bị Surgery On her Back.  Nhưng sau khi Lễ Chúa Phục Sinh, nhận được bài thơ bất ngờ này "Biến Cố".  DK "bảo, các bạn ơi DK được Phục Sinh...."  HBTT quen DK năm 2009 trong một ngày tha thiết cầu nguyện xin Chúa cho con giúp người nghèo.  Xong ngày hôm sau, tình cờ HBTT nhấn search "Trang Tình Thương"  đúng vào trang của DK, có email nửa, nên đã liên lạc.   Nhưng 2010 thì trang web của DK bị close vì email bị virus.  Nhưng may có lần DK bảo nếu muốn biết DK thì hỏi sơ Phương Nhi.  Một thời gian bị mất liên lạc với DK vì DK đổi gmail.  Nhờ tìm hỏi sơ PN mà tìm lại được...

    KINH NGHIỆM GẶP CHÚA (Phần II)

    Hình Thi Sĩ Đông Khê
    KINH NGHIM GP CHÚA

    GIÂY PHÚT TRÙNG PHÙNG
    Quá bận bịu với nhiệm vụ nuôi con, với đau thương chất ngất tháng ngày, tôi không nhận ra Thiên Chúa, mặc dù Ngài luôn luôn có mặt.  Không biết nguyện cầu, tôi không hiểu rằng Ngài vẫn có chương trình giãi thoát cho mỗi thương đau thế trần.
    Không bao giờ bỏ kẻ khổ đau, Thiên Chúa tìm mọi cách mời gọi tôi đón nhận Ngài để Ngài bước vào đời tôi, giúp tôi thoát khổ.  Trong dịp cùng hai con đi nghĩ mát_thật ra là đi tìm quên.  Tôi nằm trên cỏ nhìn thác nước rơi trong bóng đêm.  Từ ánh đèn dưới chân thác, những luồng nước phun lên cao, với nhiều màu sắc khác nhau.  Một gợi ý từ đâu hiện ra trong trí tôi:  Như mỗi luồng nước có một vẽ đẹp riêng, một màu sắc riêng, tôi có thể dùng tình cảm, tâm trí, năng lực của mình để phục vụ một lý tưởng khác:  Đổi tình yêu ra tình nhân loại, lấy tình thương làm hạnh phúc.
    Tôi không đủ sức, cũng không đủ lời để mô tả giờ phút ấy!  Giờ phút gặp gỡ Đấng Tạo dựng nên mình.  Người đã dùng chính hơi thở của Ngài để chuyền sức cho tôi sức sống!  Màn mây như thấp xuống.  Tôi nghe toàn thân mình mất trọng lượng, trở thành nhẹ tênh...Không một tiếng động, không một bóng hình, mà tôi biết chắc một thân thương gần gũi đang bao trùm tâm hồn tôi, che phủ tôi.  Ràn rụa nước mắt, tôi ngước nhìn trời xanh.  Bầu trời im vắng, như chính tôi không thốt lên lời...
    Khổ đau càng nặng, thì lòng biết ơn lại càng sâu.
    Như người vừa tỉnh cơn mê, tôi bàng hoàng thổn thức: 
    “Tình Cha sâu lắng, mênh mông quá
    Con lặng cúi đầu, nước mắt dâng...”
    Tôi quyết định rửa tội để theo Người đã yêu tôi, đã chết cho tôi, đồng hành với tôi trong vui buồn cuộc sống.
    Linh mục đổ trên đầu tôi, và đọc những lời kinh.  Tôi không biết kinh gì, vì tôi đang bận đọc “Lời Kinh” của lòng mình:  “Cha ơi!  Hôm nay, con mang trong mình dấu ấn của Cha.  Cha ơi!  Con sẽ là con Cha mãi mãi.”  Ngẫng đầu lên, tôi mĩm cười một mình, giọt nước mắt rơi xuống bàn tay.
    “Lạc loài từ độ năm nao
    Tìm về với Chúa trăng sao sáng ngời
    Biển ơi!  Biển có bồi hồi
    Có nghe rộng mở một Trời Yêu Thương?”
    Hết rồi, những năm tháng “Chết lịm hồn, vì thiếu vắng Đức Tin.”
    “Tình Cha như phép Nhiệm Mầu
    Như hoa nở muộn trên đầu mái hiên
    Tình Cha là chiếc đủa tiên
    Mang con trở lại với niềm an vui...
    Biệt tài của Thiên Chúa là đổi nguy thành an, biến hoạ thành phúc.  Chồng tôi vẫn biền biệt, con gái đã qua đời, nhưng đời tôi có một ý nghĩa mới:  Tôi sống trong Tình Yêu Thiên chúa, một tình yêu bất diệt, không đổi thay.  Một tình yêu sống động mỗi ngày.  Ngài lắng nghe, dịu dàng, tha thiết, cảm thông và tha thứ, che chở và phù trợ, an ủi và đở nâng.  Lòng tôi ấm áp.
    Tôi vẫn nhớ con gái mỗi ngày nhưng tôi tin con đang ở bên Chúa.  Mẹ con tôi sẽ gặp lại nhau, sau này...
    Tôi vui và hay khôi hài.  Biết ơn Ngài quá đổi, tôi muốn làm một cái gì đó cho Cha mình. 
    “Bởi lẽ Phúc Âm là Ngọn Nến
    Lửa hồng xin đốt ở trong con...”
    Từ khi về hưu, và con cái trưởng thành, tôi ở một mình, đi làm Thiện Nguyện.  Lửa hồng của Tình Yêu Thiên Chúa dùng tôi như chiếc thuyền nan bé nhỏ chuyên chở Tình Thương của Ngài đến với những người khổ đau, người bệnh hoạn nơi bệnh viện, tù nhân nơi khám đường, những người khốn khó nơi xóm nghèo.  Tôi say sưa với công việc này vì qua họ, tôi thấy Chúa.  Thiên Chúa của lòng tôi, và tôi thấy tôi ngày trước, bơ vơ, cô đơn, thèm khát tình thương, một tình thương, không phải lời ân ái...

    ĐỨC KITÔ LÀ AI?
    Bây giờ, các bạn đã thấy Đức Kitô là ai, đối với tôi.
    Ngài là tình yêu, là lẽ sống, là tất cả của lòng tôi trìu mến, gắn bó, tin yêu...
    Tuy nhiên, yêu Thầy thiết tha là thế, vì rất dễ hiểu:  Không có Thầy, chắc chắn tôi không tài nào sống nỗi đời mình.  Tôi vẫn nhiều vấp phạm.  Từ ngày theo chân các sơ Teresa, tôi hiểu BÁC ÁI không biên giới.  Tôi cũng nhận ra rằng những tội tôi phạm thường là tội thiếu lòng BÁC ÁI.  Vì thiếu lòng Bác ái, đời sống tôi chưa đẹp lòng Chúa như tôi ao ước. 

    CÒN TIẾP PHẦN III
     

    Sunday, August 5, 2012

    KINH NGHIỆM GẶP CHÚA (Dong Khe)

    Dong Khe
    KINH NGHIM GP CHÚA

    Phần I
    Tôi không viết "Tiểu Sử", vì tiểu sử của tôi không có gì đáng nói.  Tôi chỉ viết lời tâm sự.

    Tuổi mới lớn:

    NỖI BUỒN THỨ NHẤT:
    "Một ngày đưa mẹ vào bệnh viện
    Nghe người ta nói: "Mẹ cô điên"
    Mẹ ơi!  Nhát búa đập vào đầu
    Mẹ biết lòng con bao đớn đau...

    NỖI BUỒN THỨ HAI:

    "Đám cưới heo quau với rượu vàng
    Nhà trai trổi nhạc đón dâu sang
    Bao nhiêu long trọng và nghi lễ
    Mà một cuộc đời phải nát tan..."

    Vợ chồng tôi có 3 con.  Năm tôi 36 tuổi, chồng tôi bỏ nhà theo vợ bé bằng nửa tuổi tôi.  Tôi không có đạo.  Là con gái út của một gia đình nho phong, tôi ngơ ngác nhận ra rằng bằng cấp không làm nên đạo đức, vì chồng tôi đậu cử nhân Văn Khoa và Luật Khoa.
    Tôi choáng váng: đất trời sụp đổ?
    Nhưng, “Thà không tri giác như cây cỏ, lỡ có tâm hồn với nước non...”
    Tôi vận dụng tất cả ý chí để đương đầu với hoàn cảnh.  Tôi luôn luôn nhớ  tôi là cây cột duy nhất của nhà này,là xương sống của gia đình.  Ba con chỉ có tôi là nơi nương tựa.  Tôi tâm niệm phải nuôi con nên người.  Chúng phải no cơm ấm áo, học hành thành đạt.  Tôi không nhìn thấy tôi ở đâu cả, tôi chỉ thấy ba cuộc đời ấu thơ trước mắt và trong tim mình.

    “Anh làm xô lệch gối chăn xưa.
    Tôi tiếc đời tôi phấn hương thừa,
    Một mình, tôi nuôi đàn con dại
    Lầm lũi bước đi tháng, năm dài
    Nước mắt chảy vào trong,
    Không để mình sầu mộng,
    Tôi nuốt hết đơn côi.
    Tránh nhìn cả gương soi
    Tôi chối bỏ nhan sắc mình còn đó...

    Đi làm săn sóc con, mỗi ngày tôi chỉ “thở” khi ngồi trên cyclo đến sở và về.  Người cô phụ nhìn thời gian trôi qua, năm nầy rồi năm khác...từng năm... rồi từng năm...

    “Thế gian vẫn lắm nẽo mòn
    Đường qua phố vắng vẫn còn đọng mưa...

    NUỖI BUỒN THỨ BA:

    Con gái chết, 7 tuổi, sau 3 ngày mắc bệnh sốt xuất huyết.  Mặc dầu cháu ở với mẹ, (ba cháu đã bỏ mẹ con tôi từ năm năm qua) trong giờ hấp hối, 4:00 AM, cháu quay mặt qua bên phải hỏi:  “Ba đâu?”  và quay bên trái “Ba đâu?” Lòng tôi đau như muối xát.  (Chú thích:  Tình huyết nhục thiêng liêng dường ấy, xin đừng phá thai!)  cháu trút hơi thở cuối cùng trên tay tôi, 4:05  AM, chỉ có hai mẹ con trong bệnh viện.  Chính đau thương nầy, sau này, với ơn Chúa, đã thúc đẩy tôi đi làm Thiện Nguyện để xoa dịu đau thương của người khác.

    “Thương con trong huyết lạnh
    Nhớ con dưới mồ sâu
    Con ơi, sầu tử biệt
    Bao giờ còn thấy nhau?...”

    Tôi khóc ngất:  “khi đặt con nằm lòng đất lạnh, mẹ muốn thét lên đến tận trời!”

    ***Những ngày Việt Nam khói lửa, tôi không dám ngủ riêng, tối nào cũng kéo tấm nệm mõng nằm ngủ dưới đất cạnh giường hai con, đề phòng nếu có bom đạn thì mẹ con sống cùng sống, chết cùng chết theo nhau.  Một thân vò võ, vừa làm mẹ, vừa làm cha, mỗi ngày, tôi cắm cụi sống với bổn phận, tránh nhiệm, công việc.  Phải thú nhận tôi bám vào đó mà sống, không dám buông lơi, sợ mình sực nhớ đến nỗi cô đơn của đời cô phụ...

    Nỗi khó khăn nhất của người thiếu phụ tóc hãy còn xanh, phải một mình đảm nhận trọng trách nuôi các con, không phải là đời sống vật chất, mà là đời sống tinh thần.  Thiên nan vạn nan, con đường dài hiu quạnh.  Nhưng không phải là không vượt qua được.  Khi có một ly tưởng cao hơn sự mưu ích cho riêng mình, con người có thê quên mình.  Vì sao?  Vì Thượng Đế không bao giờ bỏ quên con người.  Giữa Vũ trụ, vẫn có một sức thiêng làm đòn bật, giúp con người vượt thắng hoàng cảnh, dù đen tối đến đâu.  chứng cớ là có một ngày đời sống tâm linh của tôi bắt đầu: 
    Còn Tiếp...Phần II và III